Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012
Phận lưu đày
Bảo Giang (Danlambao) - Cho đến nay, cuộc hành trình về quê hương của dân Do Thái có lẽ là chuyến hành trình dài nhất trong lịch sử của loài người. Gọi là dài nhất bởi vì, một đứa bé vừa chào đời, được mẹ quấn trong tấm khăn lúc rời Ai Cập, đến khi vào được miền đất hứa ở Canaan thì đã tròn 40 tuổi. Nhìn lại mà phát khiếp. Lúc đi ai cũng tưởng chỉ năm ba bữa nửa tháng là cùng, không ngờ những 40 năm! Nếu biết trước chuyến đi dài thế, chắc là có nhiều người chẳng muốn đi nhỉ? Bảo Giang (Danlambao) - Cho đến nay, cuộc hành trình về quê hương của dân Do Thái có lẽ là chuyến hành trình dài nhất trong lịch sử của loài người. Gọi là dài nhất bởi vì, một đứa bé vừa chào đời, được mẹ quấn trong tấm khăn lúc rời Ai Cập, đến khi vào được miền đất hứa ở Canaan thì đã tròn 40 tuổi. Nhìn lại mà phát khiếp. Lúc đi ai cũng tưởng chỉ năm ba bữa nửa tháng là cùng, không ngờ những 40 năm! Nếu biết trước chuyến đi dài thế, chắc là có nhiều người chẳng muốn đi nhỉ? 1. Với người Do Thái Chẳng nói ra thì ai cũng biết đó là cuộc hành trình có qúa nhiều tang thương, nước mắt. Ra đi là tay trắng, mất nhà, mất của, mất nghiệp. Trên đường đi thì mất người thân, cha mẹ anh em. Đã thế, đời sống vật chất thì trăm bề thiếu thốn. Ấy là chưa kể đến những cuộc chiến vật lộn với cơm ăn, áo mặc hay với nhiều sắc dân trên đường đi. Mà mỗi cuộc chiến là hao xương, tốn máu. Trong cảnh khốn khổ ấy, có bao nhiêu tóan người đã quay về xin làm nô lệ cho người Ai Cập? Có những tên tuổi nào luôn theo phá rối để làm nản lòng dân? Hoặc giả, có bao nhiêu kẻ làm ăng ten cho Ai cập? Sách không viết lại, nhưng chắc chắn không thể là con số không? Đau thương nhi? Chuyện của một ngày về, tiếng là về quê hương, nhưng thực ra là lao thân vào cuộc lưu đày trên sa mạc để trốn chạy kẻ bạo tàn. 2. Phần dân ta thế nào? Chuyện kể rằng, vào hậu bán thế kỷ 20, nói toạc ra rằng, vào năm 1975, sau ngày gọi là tàn chinh chiến. Lớp sóng đỏ như bầy qủy dữ, từ diêm phủ tràn xuống phương nam. Từ đầu đường, xó chợ cho đến các dinh thự, từ thôn quê cho đến thị thành, hay ở bất cứ nơi đâu có ngọn cờ đỏ phe phẩy bên tấm hình có nắm lông mồm là ở nơi ấy truyền đi bài ca chiến thắng trên những xác người. Mặt tinh thần còn tang thương hơn. Chúng xô đổ mọi lề luật và phẩm giá con người. Những Tự Do, Công Bằng, Nhân Phẩm, Nhân Quyền, Hạnh Phúc của con người, những giá trị luân lý đạo đức của xã hội, Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín là trật tự của nền Văn Hóa dân tộc, đều bị lớp sóng đỏ vùi dập xuống tận chốn bùn đen. Những niềm tin lành thánh, những bao dung, nhân ái, đạo hạnh của tôn giáo thì bị chúng bôi nhọ, phỉ báng. Chỉ còn trơ lại trên mặt hồ dơ dáy những con lăng quăng nhảy múa tìm sống. Tất cả đã làm cho cả nước rơi vào vòng nô lệ cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc trong tiếng reo hò, hoan lạc của bầy đoàn cờ đỏ không nhân tính: “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ... thờ mao chủ tịch, thờ sit ta lin bất diệt” (Tố Hữu) Phận người dân Nam, trong bối cảnh ấy, dĩ nhiên, là gặp đen đủi. Sự nghiệp Quốc Gia thời tan nát, của từng gia đình là trắng tay. Của thanh thiếu niên là học hành dang dở. Rồi vợ chồng, cha mẹ, anh em, con cháu, dâu rể, người thân cho đến bạn bè là hát câu ly biệt. Kẻ vào tù, người ngồi khám, bước vào đáy đường tuyệt vọng. Miếng ăn là bo bo, khoai mì, nói chi đến chuyện độc lập, hạnh phúc. Toàn cảnh người dân Nam đều mang thân phận cá nằm trên thớt hay vướng lưới, mắc câu. Tất cả chỉ còn lại những đôi mắt trắng. Bộ vây, cái đuôi thì thỉnh thoảng đập phạch phạch... trên cái thớt hay vũng nước đỏ! Chẳng mấy hôm sau, khi nền luân lý của xã hội và tôn giáo bị xô đổ. Cộng sản bắt dân đi dưới hàng biểu ngữ, “sống theo gương Hồ đục nước”, xã hội của nước Văn Lang xưa đẹp thế, nay tràn ngập những tội đại ác. Vợ giết chồng, con đấu tố giết cha mẹ, người tình giết người tình, làng xóm thân thuộc chém lẫn nhau. Ra đường, vào lớp, tặng cho nhau mũi dao chỉ vì một cái nhìn. Những con cháu của bà Trưng, bà Triệu thì được nhà nước cấp giấy đưa đi phục vụ tình dục trên khắp năm châu. Đã thế, còn bị lột trần truồng ra để chào mời khách làng chơi quốc tế bằng một khẩu hiệu do cháu Triết, một trong những cháu ngoan và là đầy tớ lớn của nhân dân đề ra: “vào đi các ông ở Việt Nam có nhiều gái!”. Có đủ tủi nhục chưa? Chắc là đã quá thừa rồi, nên có hàng triệu triệu người, xem ra đã chán sống trên mảng đất cuả quê hương bị cắm cờ đỏ, nên liều ngửa mặt lên mà kêu giời. Giời phần ở xa quá, lại tưởng rằng cái giống dân này nó kêu mình cứu nó, nên không nghe thấy. Nào ngờ, họ gào cho trời xập xuống để chết chung với lũ giặc cho bớt nhục! Nghe đến tội nghiệp. Cũng trong cảnh bị thất điên, bất đảo vì lũ giặc, người dân Việt kêu Trời. Trời không nghe, đành liều mạng phóng mình vào dòng biển xanh. Khi mở mắt ra, họ bắt gặp câu chuyện tưởng rằng trong chốn thiên cung: - Thế nào, anh chị, ông bà, thấy khoẻ chưa? - Hả, cái gì? - Nhà anh chị, ông bà, ở đâu, sao lại đến đây một mình hay đi với ai đây? - Khổ lắm các ông ơi. Chồng tôi chúng bắt, cha tôi chúng giết. Nhà tôi chúng cướp... May mà tôi còn giữ lại được cái quần rách này, nên vội ôm lấy đứa con mà bơi ra biển lớn đấy! - Oh God, brave hearts! Còn ông thế nào nhỉ? - Tôi đã dẫn cả vợ con, bỏ chạy và trốn chúng từ 20 mươi năm trước rồi. Quê xưa thì không về được. Một hôm ngủ dậy lại thấy nó để đôi dép râu ở trước cửa là thần hồn nát thần tính. Chẳng kịp gọi vợ, chờ con, kêu cháu, liều mạng mà xuống tàu ông ạ. - Ơ, em nhỏ, sao thế này hả em? Cha mẹ em đâu, đừng khóc nữa em? - Cháu chả biết, khéo mà chết dọc đường rồi! - Còn anh, có phải là người lính không? - Phải... phải... Sỹ khả tử, bất khả nhục! - Ôi dũng cảm, cực kỳ dũng cảm! Sau khi nghe toàn bộ câu chuyện buồn của người anh hùng, những người ở bên kia bờ đại dương theo nhau tặng cho những thuyền nhân tấm khăn sạch. Dặn là lau cho khô đi những dòng lệ và đau khổ. Dặn là hãy vui lên, hãy nhìn đến tương lai mà sống. Dặn là hãy giữ lòng sắt son, “đừng nghe những gì Việt cộng nói, mà hãy nhìn kỹ những gì chúng làm” nhá. Dặn rằng, hãy nuôi nấng lấy ý chí cho một ngày về. Nghe thế là dân tôi nhẩy cẫng lên mà mừng rỡ. Mừng vì ta còn sống với chí nhớn thì xá gì cái hồ nước đục kia. Có ngày ta rửa cho sạch sẽ! Trong khi đó, sách sử của dân Do Thái ghi là trên đường về quê thì gặp toàn những tai ương. Hết sắc dân này đuổi đánh đến sắc dân khác ra ngáng đường đòi tiền mãi lộ. Vậy mà họ đi qua được. Phần dân Nam ta lại khác. Sau khi vượt biển lớn thì như là đã vào “nước thiên đàng” vậy. Mà là thiên đàng thật! Lúc đầu là cơm bưng nước rót, rồi sau đó từng nhà, từng người được bảo lãnh đi khắp cả mọi nơi để lập nghiệp. Kế đến, trẻ thơ vào trường học tiếng nước người, học làm người nhân bản. Thanh niên, thiếu nữ khỏe mạnh, có sức, có khả năng thì đi làm, học nghề, học nghiệp. Ông bà già lớn tuổi, không thể lao động thì người ta cấp nhà, cấp tiền cho cuộc sinh sống. Mưa không đến mặt, nắng không đến đầu. Không giàu có như đại gia, nhưng tiền bạc lúc nào cũng ấm túi. Được trợ giúp thế, có lẽ nào không có ngày về trong vinh quang! Mấy hôm sau, khi tiền bạc đã bắt đầu rủng rỉnh, “tối sam banh, sáng sữa bò”, cuộc sống hết khô khan, người Việt vẫn buồn. Mãi đến khi nhận được tin báo: Thưa ông, thưa bà, thưa em... những người thân như vợ, chồng, con, cha mẹ, anh em của quý ngài bỏ lại sau lưng khi lao vào dòng biển xanh, đã được chính phủ lo liệu, hoàn tất thủ tục rời Việt Nam. Họ sẽ đến đoàn tụ vơi qúy vị vào ngày tháng... xin chúc mừng! Thế là ta reo vui. Ôi sung sướng, đại sung sướng! Sung sướng quên cả cám ơn! Tôi không biết những người rời Ai Cập xưa kia có ai gởi tiền, gởi quà về cho những người không kịp ra đi không nhỉ? Những người ra đi trong khốn khổ kia có lo sợ người thân còn ở lại sẽ bị hành hạ và bị chết đói hay không? Sách không ghi khoản này, nhưng tôi đoán mò là làm gì có đô la Mỹ, Úc, Canada hay Euro... mà gởi về cơ chứ! Chuyện người dân Nam xa xứ thì hoàn toàn khác. Khác đến độ đau thương. Có anh cựu quân nhân than rằng: chẳng có cái khổ nào hơn cái khổ hôm nay. Suốt tuần lo đi cày, cuối tuần thì lo đi kiếm chỗ gởi tiền về cho vợ nuôi con! Người khác chêm vào, chuyện ấy làm gì có đau thương như chuyện sáng đi biểu tình chống Việt cộng, chiều về lại đi gởi tiền về Việt Nam. Gởi mười đồng tiền thật, chúng nuốt trọn mười rồi in ra mớ giấy lộn để trả cho người nhà của mình. Vậy mà vẫn phải gởi! Sau lời anh nói là những tiếng nghiến răng nghe ken két. Lũ cộng thật khó mà có chỗ dung thân! Chờ xem! 3. Đi trong nước mắt, có về trong hân hoan? Vượt lên trên tất cả mọi lao nhọc khốn cùng của 40 năm. Người Do Thái đã có được cái đích họ nhắm đến. Về lại quê hương. Ở đó, họ đã có được một hơi thở êm đềm nhất, tuyệt vời nhất và được sống và chết với mảnh đất được gọi là quê hương của mình! Họ có Moises, David, Salomon, uy danh thiên hạ.Về điểm này, xem ra họ may mắn hơn nhiều sắc dân bị lưu đày khác. Cách riêng, hơn hẳn dân ta! Bởi lẽ, cái mốc 40 năm của người Do Thái xưa, dân Nam ta đã gần bắt kịp rồi. Nhưng ngày về quê hương nghe sao diệu vợi... Bao giờ mới đến đây? Trước kia, ông già năm tư bỏ Bắc, trốn cộng sản chạy vào Nam, tưởng mươi hôm, vài ba năm rồi trở về làng xưa. Kết qủa, trăm người đi thì có đến 97 người chết tại miền Nam. Trong đó, có một số may mắn, trút hơi thở trong ngày còn Tự Do. Một số khác tràn nước mắt, uất hận vì khi lìa đời lại phải nhìn thấy cái đôi dép râu, cái mũ cối phủ kín cuộc đời của chúng úp chụp ngay trước cửa nhà. Vài ba người khác nhanh chân, phóng mình qua biển lớn. Chuyến đi vô định, vẫn mơ có ngày về. Kết quả, nhiều phần là gởi nắm xương tàn nơi xứ lạ, hoặc nằm trong “bình Tiểu”. Như thế, có đi mà không có về? Buồn không? Buồn mà người ta vẫn muốn đi qua biển lớn mới là chuyện bất thường. Bất thường hơn nữa là, người phải trốn chạy kẻ bạo tàn, lại trở thành người lao nhọc, vất vả nơi xứ lạ để nuôi sống kẻ bạo tàn trên quê hương mình để cho chúng thêm tàn bạo! Xem ra người mình có lòng đại lượng, bao dung biết mấy! Chuyện kể rằng, sau khi mua xe, tậu nhà, vợ chồng, con cái anh em đã đoàn tụ. Cuộc sống, dù phải trải qua bằng mồ hôi, nước mắt trong hãng xưởng hay do đuợc cấp dưỡng, dân Nam ta nào có chịu ngồi yên. Phải lo cho ngày “áo gấm về làng” chứ! Chờ mãi, sốt ruột, có người lên hỏi trời. “Trời cưòi thằng bé nó ham chơi”! Giận Trời, họ đến hỏi “tội” người bảo lãnh năm nao. Người bị hỏi ngơ ngác: - Té ra các anh các chị, quý ông bà chưa ai về Nam à? - Về à?... về cả rồi, nhưng nào thấy vinh hoa, chỉ thấy màu cờ máu. Chỉ thấy những tủi nhục của toàn dân và uất hận thôi! - Lạ nhỉ? Cả ông lính, ông bắc kỳ, em bé mồ côi năm nào đều về rồi hay sao? - Tất tần tật. Mười ngưòi đi thì đã 8, 9 người về! - Không có vinh quang thật à? - Làm gì có! - Nếu vậy thì qúy ông bà chẳng nên trách trời, cũng không thể trách chúng tôi không giúp. - Sao lại không trách? - Quý ông bà thấy đấy. Thời đệ nhất cộng hòa, TT Diệm thiếu 150.000. đôla mà mất sự nghiệp. Và chỉ có 3 triệu bạc VN họ lấy mạng của ông ta. Thời Đệ nhị Cộng Hòa, Việt Nam chỉ thiếu có 5, 7 trăm ngàn đô la tiền viện trợ, chính quyền sụp đổ, các ông thành dân mất nước. Nay ông bà xem, hàng năm các ông, quý bà chuyển về, hoặc gánh về Việt Nam hàng tỷ, tỷ đôla. Đã thế, trên các chuyến bay từ Úc, Mỹ, Âu Châu, Canada về Việt Nam thì chật ních người Việt và đầy những hàng hóa ngoại. Các ông đem quần bò, váy ngắn, hàng hiệu về có khác chi “áo gấm về làng”. Tuy không biển lọng vua ban, nhưng xe hơi, tầu bay đưa đón, xem ra việc “vinh quy bái tổ” xưa không bằng! Nói ra thì bảo là lắm lời. Chính dân tôi đây nom thấy cũng phải ghen tức, vì chẳng có mấy người có đủ tiền bạc để mà holiday thay đi chợ như thế... - .... Ơ hay.... - Nếu các ông, các bà không viện trợ cho bọn gian ác ấy hàng tỷ tỷ đôla hàng năm thì chúng đã chết nhăn răng ra từ cuối thế kỷ trước rồi, cần chi phải đến hôm nay! - Ông nhầm rồi, chúng sống là do cướp của và giết người dân tôi đấy. - Thì cứ tin là do chúng cướp của giết người, tham nhũng mà có.Vậy hàng tỷ tỷ đôla của các ông bà gởi về nó ở đâu trong lúc người nhà ông vẫn khổ, dân Nam vẫn khốn cùng? Xem ra, các ông thương... cộng hơn thương dân mình. Trời cũng cũng chẳng cứu được, nói chi đến con người! - ... không còn cách nào khác à? - Có. Có một cách đây. Nếu trên những chuyến bay từ Mỹ, Âu châu, Úc Châu vào Việt Nam, trên đó không có bất cứ người Việt Nam nào “về” Việt Nam. Và cũng chẳng có một đồng bạc nào gởi qua các lỗ đen, hay gởi qua ngân hàng chuyền về Việt Nam thì tôi dám cá cược cái... Tòa Nhà Trằng với ông rằng. Chẳng cần tới 5 năm, chúng sẽ dẫy đành đạch trên thớt. Khi ấy ông tha hồ mà lóc vẩy chúng ra! - Ngoài ra... - Thì ông bằng lòng vậy! Cứ cúi mặt xuống mà đi! Bảo Giang danlambaovn.blogspot.com
Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012
Luật Sư kinh tế văn phòng tại Wien mất tích cách đây 3 tuần , đã gây hoang mang trong du giới luật sư và chính quyền Áo .
Cơ thể của luật sư mất tích được tìm thấy ở Niederösterreic ( NÖ) Áo Cảnh sát tin rằng cơ thể của luật sư mất tích Erich Rebasso người đã bị bắt cóc ở Vienna gần ba tuần trước đây đã được tìm thấy trong một khu rừng gần Königstetten NÖ ,Áo
Đó là thông báo rằng một thợ săn đi qua cơ thể vào buổi sáng thứ Năm. Xét nghiệm DNA đang được tiến hành để xác nhận danh tính.
Hiện nay không có thêm thông tin.
Vienna ngày hôm qua chỉ có cảnh sát xác nhận rằng hai người Nga đã bị bắt giữ trong mối liên hệ với sự biến mất của luật sư dựa trên Vienna.
Hai người đàn ông đã bị bắt ở Moscow như là một phần của một hoạt động chung giữa Vienna cảnh sát và cảnh sát Nga.
Cảnh sát xác nhận rằng hai người đàn ông bị bắt cùng hai người đã thuê một chiếc xe hơi ở Vienna, nơi mà sau đó dấu vết máu của các luật sư đã được tìm thấy.
Những người đàn ông đã thuê những chiếc xe sử dụng hộ chiếu thực sự của họ tại thủ đô của Áo cho phép cơ quan chức năng dễ dàng theo dõi chúng xuống.
Rebasso được nhìn thấy lần cuối khi ông rời văn phòng của ông vào khoảng 14,45 vào một buổi chiều thứ Sáu cách đây gần ba tuần ở Vienna để đi du lịch một cuộc hẹn ở Áo Lower.
Cảnh sát tin rằng luật sư đã bị bắt cóc sau khi nghiên cứu đoạn phim CCTV. Luật sư được nhìn thấy đi xe hơi của mình trong một bãi đậu xe ngầm, nhưng cảnh quay của chiếc xe rời khỏi bãi đậu xe cho thấy một người nào khác tại các bánh xe của Mercedes của mình.
Sau khi thám tử cảnh sát làm việc đã có thể xác định những kẻ bắt cóc.
Rebasso của bạc Mercedes đã được tìm thấy trong huyện sôi nổi của Vienna và có dấu vết máu của mình trên xe.
Cảnh sát đã phát động một tìm kiếm cho kinh doanh hàng đầu luật sư Rebasso Erich châu Âu rộng và tin rằng có những dấu vết để Nga.
Người cha của luật sư dựa trên tư tưởng Vienna là cung cấp một phần thưởng 100.000 Euro để bất cứ ai cung cấp cho hơn thông tin dẫn đến phát hành của con trai mình.
Andreas Rebasso cha của luật sư cho biết: "Con trai tôi là một người rất chính xác Ông là một người Nga rất tài năng, đã giành một giải thưởng của Nga ở độ tuổi chỉ 17 Sau khi hoàn thành trung học, ông bắt đầu nghiên cứu pháp luật...
"Ông không bao giờ mất đi sự quan tâm của mình trong ngôn ngữ và văn hóa Nga Chúng tôi đã hoàn toàn phía sau anh ta khi anh ta bắt đầu chuyên về các khách hàng Nga."
Rebasso là một luật sư kinh doanh cũng đề với pháp luật bảo vệ dữ liệu và phương tiện truyền thông trong số những thứ khác.
Rebasso trở nên nổi tiếng vào giữa những năm 1990 khi ông đại diện cho Erika và Helmut Pilhar người đã cố gắng để ngăn chặn cuộc sống tiết kiệm một thủ tục y tế được thực hiện trên Olivia con gái của họ.
Rebasso có nhiều khách hàng Nga, nhưng một vài năm trước đây đã được đặt tên trong một trường hợp gian lận ở Nga, nơi mà từ 25 đến 30 nhà đầu tư đã bị lừa từ năm mươi và 60.000 Euro. Rebasso đi với cảnh sát và tuyên bố tên của ông được sai được liên kết với con, và ông đã không tham gia.
Các luật sư sau đó đã tìm cách rõ ràng mình tham gia bất kỳ. Trường hợp này sau đó được giảm xuống.
Các luật sư vẫn tiếp tục nhận được các mối đe dọa qua đường bưu điện.
Cảnh sát lo sợ rằng do những trường hợp phạm tội có thể đã được cam kết.
Cha của Rebasso cho biết: "Con trai tôi không có bất cứ điều gì để làm với các giao dịch những kẻ lừa đảo đã đánh cắp bức thư của ông đứng đầu giấy.
"Con trai tôi không phải là loại để được tham gia trong giao dịch kinh doanh không rõ ràng, tinh ranh."
Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012
Hàng tỷ đồng tiền gỉa ...
Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012
Lý do Trung Quốc đoạt nhiều huy chương Olympics
Lý do Trung Quốc đoạt nhiều huy chương Olympics
Trần Trung Đạo (Danlambao) - Hiến chương của tổ chức Thế Vận (Olympics) đề ra bảy nguyên tắc căn bản chi phối mọi hoạt động của tổ chức thể dục thể thao quốc tế này, trong đó điều thứ hai khẳng định “sử dụng thể thao như một phương tiện phát triển tình hòa ái giữa con người, với ý định để xiển dương một xã hội hòa bình quan tâm đến việc bảo tồn phẩm cách của con người.”
Sự kiện Trung Quốc không những đoạt nhiều huy chương mà còn đoạt rất dễ dàng như trường hợp cô gái Ye Shiwen 16 tuổi bơi nhanh hơn cả Ryan Lochte trong 50 mét cuối của cuộc đua 400 mét, đã làm các nhà phân tích thể thao đặt ra nhiều câu hỏi. Liệu cô ta thật sự có tài năng hay bị chích thuốc mà tổ chức Olympics chưa khám phá ra?
Lời tố cáo của báo chí và các nhà phân tích gây ra nhiều tranh luận nhưng không phải là không căn cứ. Cho đến nay, Trung Quốc đã thắng nhiều huy chương chỉ vì Trung Quốc chủ trương thắng bằng mọi giá, gian lận và dùng cực hình để huấn luyện trẻ em trở thành những người đem giải về cho chế độ bất chấp các nguyên tắc đạo đức và luật pháp quốc tế.
Chủ trương thắng bằng mọi giá là một chủ trương truyền thống của các chế độ độc tài CS
Giới lãnh đạo CS Trung Quốc xem Olympics như là một mặt trận, giống như các mặt trận kinh tế, chính trị, quân sự, trong đó Đảng trực tiếp chủ trương, tổ chức, lãnh đạo, chiến đấu và phải chiến thắng bằng mọi phương tiện và bất chấp sự khinh thường của nhân loại.
Đọc lại lịch sử các chế độ Cộng Sản, từ Đông Đức dưới thời Erich Honecker, Rumani dưới thời Nicolae Ceausescu trước đây cho đến Cộng Sản Trung Quốc ngày nay, Olympics là môi trường để tuyên truyền, đánh bóng cho chế độ. Sự thành công của các đoàn lực sĩ Cộng Sản tạo cơ hội cho Đảng giới thiệu đến thế giới một khuôn mặt trẻ trung, mạnh khỏe của đất nước nhưng thực chất là để che giấu bên trong một chế độ lạc hậu, thối nát và đang rã mục.
John Leonard, chủ tịch Hội các bầu bơi lội Mỹ, là một trong những người công khai đặt vấn đề về tính hợp pháp của Ye Shiwen khi ông phát biểu “Ye Shiwen đã gợi lại hình ảnh của những lực sĩ bơi lội Đông Đức trước đây.” Ý của John Leonard muốn nhắc đến nữ lực sĩ Đông Đức Petra Schneider, 5 lần vô địch thế giới, cuối cùng đã thừa nhận cô bị chế độ CS Đông Đức tiêm thuốc và chính cô năm 2005 đã yêu cầu Ủy Ban Thế Vận xóa bỏ kỷ lục thế vận do cô lập nên trước đó.
Petra Schneider
Quá trình trưởng thành của Petra Schneider từ khi còn thơ ấu cho đến ngày đại diện Đông Đức tham dự Thế Vận Hội Moscow 1980 cũng không khác gì cuộc đời của Ye Shiwen và các lực sĩ Trung Quốc.
Khi được khám phá có khả năng trở thành vô địch, cô bé Petra Schneider bị tách ra khỏi gia đình và được đưa đến một trung tâm huấn luyện. Tại đây Petra được gọi bằng số thay vì tên. Số của cô, từ đó cũng sẽ là tên cô, là 137. Tại trung tâm này, cô bé số 137 trong mỗi bước đi đều được dạy để mang vinh quang bơi lội về cho “Tổ quốc Cộng Hòa Dân Chủ Đức”. Để gia tăng khả năng chịu đựng của buồng phổi, cô bé số 137 buộc phải bơi trong một bình lớn bị hút cạn dưỡng khí. Cô bé 137 được nuôi dưỡng chẳng khác gì gà tây được nuôi trong nông trại. Cô bị chích thuốc để kích thích các bắp thịt mạnh thêm. Cô bị chích nhiều đến nỗi, khi vào tuổi giữa 30, Petra Schneider đã bị nhiều thứ bịnh.
Chế độ độc tài Nicolae Ceausescu là một ví dụ khác. Sau khi chế độ Nicolae Ceausescu sụp đổ, báo chí quốc tế khám phá ra đời sống thật của đất nước Rumani không trẻ trung, khỏe mạnh, tài ba như các em trong đoàn lực sĩ từng đoạt huy chương vàng toàn đội môn thể dục dụng cụ tại Thế Vận Hội Los Angeles 1984 hay huy chương bạc tại Thế Vận Hội Seoul 1988 mà là hàng ngàn em bé thiếu dinh dưỡng đang chết đói trong các trại mồ côi, các bịnh viện nhi đồng không ai chăm sóc. Thảm trạm của trẻ em tại Rumani trầm trọng đến mức sau ngày cách mạng dân chủ thành công, vợ chồng Nicolae Ceausescu đã bị tòa quyết định xử bắn vì tội diệt chủng.
Trung Quốc là ông tổ gian lận quốc tế
Wang Xiaoli và Yu Yang
Một hình thức vi phạm luật chơi trơ trẻn nhất là trường hợp “đánh để được thua” trong trận vòng xếp hạng giải cầu lông giữa Trung Quốc và Nam Hàn hôm 31 tháng Bảy vừa qua. Trong trận này, hai cầu thủ Trung Quốc Wang Xiaoli và Yu Yang chẳng những nhiều lần cố tình đánh cầu ra ngoài mà còn thậm chí tự đánh vào lưới để “được thua”. Lý do, Wang Xiaoli và Yu Yang không muốn đụng phải các cầu thủ Trung Quốc khác vừa là “đồng chí” và vừa khó thắng so với các cầu thủ các nước khác yếu hơn trong vòng tứ kết. Wang Xiaoli và Yu Yang là hai cầu thủ được xếp hàng đầu thế giới nhưng vẫn lo sợ bị thua và hành xử một cách tầm thường. Cầu thủ Yu Yang vừa tuyên bố từ giã bộ môn cầu lông nhưng không phải vì cảm thấy hổ thẹn hay hối hận nhưng vì Ủy Ban Thế Vận đã “tàn phá giấc mơ” của cô. Quả thật, một chế độ không biết nhục đào tạo ra những cầu thủ không biết thẹn. Cầu thủ cầu lông Petya Nedelcheva của Bulgary tố cáo Trung Quốc đã làm điều đó không chỉ một lần mà rất nhiều lần.
Hôm qua, tờ Guardian của Anh mỉa mai rằng việc phê bình các cầu thủ cầu lông Trung Quốc “đánh để được thua” là oan cho các bạn trẻ này. Những lực sĩ Trung Quốc chỉ tuân theo chỉ thị “đoạt huy chương bằng mọi giá” của Đảng mà thôi. Để đạt được mục tiêu tối hậu đó, các cầu thủ Trung Quốc phải khéo léo thua những trận vòng ngoài. Nhiều nhà báo còn khinh bỉ Trung Quốc khi viết “đánh cho thua như các cầu thủ Trung Quốc cũng là một kỹ thuật và cũng không kém phần hồi hộp”.
Cũng từ hôm qua, hệ thống truyền hình BBC ngưng chiếu hình ảnh các huy chương được trưng bày trên bàn trước khi mỗi giải chung kết bắt đầu. Đài không giải thích nhưng nhiều nhà báo cho rằng hành vi của các lực sĩ Trung Quốc đã làm ô nhuế giá trị cao quý của huy chương Thế Vận Hội. Ký giả Simon Jenkins của báo Guardian viết “Thế vận hội thời này là việc nhái lại trò của Hitler trong Thế Vận 1936” và nhà báo này viết tiếp “Cầu thủ Trung Quốc nên được chúc mừng vì sự khéo léo” trong trò “đánh để thua” của họ.
Trung Quốc dùng cực hình để huấn luyện trẻ em trở thành vô địch
Tại Trung Quốc không có một môi trường thể dục thể thao đúng với tinh thần do hiến chương của Tổ Chức Thế Vận đề ra mà chỉ có những chương trình tra tấn thiếu nhi để đem huy chương vàng về cho đảng CS. Lực sĩ các bộ môn thể thao tại Trung Quốc là một đội quân được trang bị và huấn luyện kỹ thuật từ khi còn tấm bé.
Một em bé huấn luyện cho Olympics bị người huấn luyện đứng lên chân (nguồn dailymail.co.uk)
Bằng mọi giá - Nguồn dailymail.co.uk/news
Câu chuyện về gia đình của nữ lực sĩ môn nhảy nước Wu Minxia là một ví dụ. Gia đình của Wu Minxia đã phải giấu chuyện ông bà của cô ta qua đời để không ảnh hưởng đến việc tập luyện của con. Tại hầu hết các quốc gia khác trên thế giới, một lực sĩ bao giờ cũng là phần không thể tách rời của gia đình. Cha mẹ, dù khó khăn bao nhiêu, cũng tìm mọi cách bám theo từng bước chân của con, cùng chia sẻ niềm vui khi thành công và đau buồn khi thất bại với con. Tại Trung Quốc thì khác. Cha cô, ông Wu Yuming than thở với báo Shanghai Morning Post “Tôi chấp nhận sự kiện từ lâu rồi con gái tôi không hoàn toàn thuộc về gia đình chúng tôi nữa. Tôi cũng không dám nghĩ đến việc sống như một gia đình hạnh phúc”.
Sáng nay, 1 tháng Tám, ký giả Matt Blake của tờ Daily Mail trong loạt phóng sự có kèm theo những hình ảnh đau lòng, tố cáo sự tra tấn thô bạo của giới lãnh đạo thể dục thể thao Trung Quốc đối với trẻ em chỉ để đạt được mục đích chiếm càng nhiều huy chương càng tốt tại các giải thưởng thể thao quốc tế, nhất là tại các Thế Vận Hội.
Ban giám hiệu các trường mẫu giáo và tiểu học Trung Quốc được chỉ thị phải lưu ý đến năng khiếu học sinh. Khi một học sinh thể hiện dấu hiệu có năng khiếu về một bộ môn thể thao nào đó, em tức khắc bị tách rời ra khỏi gia đình và trường học để được đưa đến một trung tâm huấn luyện. Cha mẹ không có quyền từ chối. Trung Quốc có khoảng ba ngàn trung tâm, và tại mỗi trung tâm có hàng ngàn lực sĩ tí hon đang được quan sát và huấn luyện. Trong trường hợp Ye Shiwen, cô bé được chọn vì cô có vóc dáng con trai rất bất bình thường thích hợp cho các môn điền kinh. Sau khi bị tách rời khỏi căn nhà hai phòng ngủ của gia đình ở Hàng Châu, Ye Shiwen được đưa vào trường thể thao Chen Jingluin, tuy nhiên, để được huấn luyện bơi lội. Khái niệm quyền và sở thích cá nhân không tồn tại trong ngành thể dục thể thao Trung Quốc.
Khoảng 900 trẻ em được chọn từ các trường mẫu giáo mỗi năm tại Hangzhou
và cha mẹ không thể từ chối - nguồn: http://www.dailymail.co.uk
Các chương trình tập luyện sức khỏe dành cho cô bé Ye Shiwen dù chỉ mới bảy tuổi đã vượt qua mức độ dành cho người lớn. Ye Shiwen bơi liên tục mỗi ngày từ sáng đến tối và chỉ nghỉ ngơi khi công nhân dọn dẹp, lau chùi hồ bơi.
Mẹ của Ye Shiwen vừa trả lời với báo chí rằng “kết quả không quan trọng, nhưng Ye Shiwen nên cảm thấy vui mừng khi được tham gia thế vận”. Câu nói nặng mùi tuyên truyền này chỉ để trả lời báo chí. Nhiều người nghi ngờ bà có dám nói câu tương tự trước mặt giới lãnh đạo CS Trung Quốc hay không.
Chính sách tẩy não là một phần quan trọng của chương trình huấn luyện. Các cầu thủ Trung Quốc được dạy phải hạ các cầu thủ Mỹ và bất cứ quốc gia nào để đoạt cho được huy chương vàng. Trên tường của các trung tâm huấn luyện sơn một chữ duy nhất: GOLD. Họ cũng được dạy cách cười, cách nhìn thiện cảm dành cho giám khảo, cách thể hiện trên khuôn mặt và tuyệt đối không được tỏ ra đau đớn hay yếu kém. Niềm vui duy nhất của Ye Shiwen là thức ăn của cô bé đầy đủ hơn bữa ăn của nhiều cô bé Trung Quốc khác cùng lứa tuổi.
Chế độ huấn luyện dành cho các bộ môn thể thao khắc nghiệt đến nỗi các nhà điều tra Tây phương tìm cách xâm nhập vào để quan sát và đã kết luận đó là những nhà tù của thế kỷ 19.
Trẻ em Trung Quốc "trong trung tâm huấn luyện" (nguồn dailymail.co.uk)
Sir Matthew Pinsent, quan sát viên của tổ chức Thế Vận và cũng là một huy chương vàng Olympics, sau khi quan sát cách các lực sĩ Trung Quốc được huấn luyện môn thể dục dụng cụ đã nhận xét “thật là một kinh nghiệm bối rối” khi thấy những cảnh đó. Nhiều trẻ em khóc và kể lại các em bị các ông bà bầu đánh đập. Ủy ban Thế Vận hứa điều tra những lời tố cáo của Sir Matthew Pinsent nhưng đến nay chưa có biện pháp nào cụ thể.
Sau 1978, chủ nghĩa bá quyền nước lớn của CS Trung Quốc không chỉ thể hiện trong lãnh vực quân sự, kinh tế, chính trị mà cả trong lãnh vực thể thao. Trung Quốc đang trên đường trở thành một đế quốc thực dân đỏ tàn bạo nhất trong lịch sử nhân loại. Với một dân số 1.3 tỉ do một đảng CS độc tài và bất nhân lãnh đạo, thảm họa do chủ nghĩa bá quyền Trung Quốc gây ra có khả năng vượt qua thảm họa do Stalin, Mao Trạch Đông và Hitler cộng lại. Chủ nghĩa dân tộc cực đoan đang biến Trung Quốc thành một chảo dầu khổng lồ và khi phát cháy không chỉ cháy riêng Trung Quốc mà lan rộng sang nhiều quốc gia trong vùng và cả thế giới. Do đó, sự chậm trễ trong việc ngăn chận đế quốc tàn bạo này chỉ làm tăng thêm sự chịu đựng khổ đau cho nhân loại về sau.
Trần Trung Đạo
danlambaovn.blogspot.com
Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012
ĐứcĐạt Lai Lạt Ma Con đường Hòa Bình
Putin sẽ mời Đạt Lai Lạt Ma đến Nga?
Tổng thống Nga Vladimir Putin hôm thứ Ba ngày 31/7 đã đề cập đến khả năng Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ đến thăm Nga bất chấp áp lực từ phía đồng minh Bắc Kinh, hãng tin Pháp AFP cho biết.
Trung Quốc luôn yêu cầu chính phủ các nước không được tiếp xúc với vị lãnh tụ tinh thần lưu vong của Tây Tạng. Các bài liên quan ‘Gặp Đạt Lai Lạt Ma là quyền của tôi’ Đạt Lai Lạt Ma cầu nguyện ở Đài Loan Đạt Lai Lạt Ma nói với BBC về Trung Quốc
Chủ đề liên quan Nước Nga, Tôn giáo
Putin phát biểu ông hiểu rằng người dân ở vùng Kalmykia nằmg trên bờ biển Caspia của Nga, nơi có đa số dân theo Phật giáo, rất trông đợi chuyến viếng thăm của Đức Đạt Lai Lạt Ma, người từng đoạt giải Nobel hòa bình. “Đương nhiên chúng tôi hiểu những người dân Kalmykia – những người đang mong đợi được đón Đạt Lai Lạt Ma,” Tổng thống Putin nói trước đám đông các ủng hộ viên trẻ tuổi từ một trại đào tạo chính trị ở miền Trung nước Nga. ‘Chúng tôi sẽ làm các công việc hướng đến mục tiêu này,” ông trả lời khi được hỏi liệu Đức Đạt Lai Lạt Ma có đến thăm Kalmykia trong thời gian sắp tới hay không. Bình luận này của Putin đánh dấu sự thay đổi trong lập trường ngoại giao của Nga trên một vấn đề mà đã trở thành ưu tiên trong quan hệ đối ngoại của Trung Quốc. Trước đó, Moscow đã từng ủng hộ mạnh mẽ cách Bắc Kinh đối xử với Đức Đạt Lai Lạt Ma như là một người theo chủ nghĩa ly khai cho Tây Tạng mà các nước không nên ủng hộ. Putin cũng thừa nhận mối quan ngại đó khi lưu ý rằng Đức Đạt Lai Lạt Ma đã không thể đến Nga trước đó vì ‘tư cách của ông trên thế giới không phải là lãnh tụ tôn giáo mà là chính trị gia’. Nhưng hồi năm ngoái, lãnh tụ tinh thần của Tây Tạng đã tuyên bố rằng ông từ bỏ vai trò chính trị của mình và chỉ tập trung vào các công việc tâm linh. Tuy nhiên, Tổng thống Nga không đưa ra lịch trình cụ thể cũng như chi tiết về chuyến thăm tiềm năng của Đức Đạt Lai Lạt Ma đến Nga. theo bbc http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2012/08/120801_putin_remark_dalailama.shtml
Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012
Liên hoan âm nhạc và kịch nghệ.Salzburger Festspiele 2012
Tóm tắt lịch sử :nguồn wiki
Liên hoan Salzburg (Đức: Salzburger Festspiele) là một lễ hội nổi bật của âm nhạc và kịch nghệ được thành lập vào năm 1920. Nó được tổ chức vào mỗi mùa hè (năm tuần bắt đầu vào cuối tháng Bảy) trong thành phố Salzburg, Áo , nơi sinh của Wolfgang Amadeus Mozart. Một điểm nổi bật là việc thực hiện hàng năm của vở kịch (Jedermann) của Hugo von Hofmannsthal.
Xin bạn bấm vào đây xem chương trình Phần còn lại
Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012
WIFI miễn phí trên Salzburgs Mozartplatz
Người dân địa phương cũng như du khách có thể tận dụng lợi thế của truy cập internet không dây miễn phí trên Mozartplatz Salzburg. Salzburg thành phố đã xây dựng vị trí mới không dây nóng để cho phép khách truy cập để lướt web trong khi miễn phí trong thành phố.
Đây là điểm nóng thứ mười một không dây trong thành phố. Ngoài như trên Mozartplatz, bổ sung các điểm nóng không dây đã được dựng lên tại các trung tâm thanh thiếu niên toàn thành phố năm nay. Các điểm nóng không dây hơn là để làm theo.
Salzburg đang đầu tư mạnh vào kỹ thuật số hỗ trợ cho du khách và cư dân của họ. Một ứng dụng điện thoại thông minh mới cũng đã được đưa ra cho phép giao tiếp với các nhà chức trách thành phố trực thuộc Trung ương trong khi trên đường đi.
Một trang Facebook cập nhật cũng sẽ giữ cho người dùng để cập nhật trên tất cả mọi thứ thông tin mới nhất từ tin tức cho thanh niên, người mới đến trong thư viện của thành phố.
Thị trưởng, Heinz Schaden cho biết: "Chúng tôi có một đội ngũ tác giả từ khắp văn phòng của chúng tôi để giữ cho trang Facebook được cập nhật , ngày đăng thông tin từ tất cả các lĩnh vực quan tâm....
Phần còn lại
Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012
thủ đoạn con buôn ... Diệu Hân
Nqv. nhận được bài viết của bạn Diệu Hân " Thủ đoạn con buôn ". Bài viết rất nhạy cảm và chia thành từng phần như ở dưới chúng tôi tóm lược .Theo nhận xét của chúng tôi , bài viết của bạn đã vạch trần mánh lới của con buôn nhằm thưc hiện mục đích riêng tư cụng như câu khách , moi tiền của khách hàng " sống chết mặc bay , tiền thầy bỏ túi"
-Mục đích rửa tiền
-Lột nhãn cũ , dán nhãn mới cho ngày tháng
-Chất lượng hàng không như giới thiệu ( nói hàng xịn , bán hàng dỏm)
-dùng tôn giáo vào kinh doanh...
Thưa bạn Diệu Hân , chúng tôi chân thành cám ơn bạn đã gửu bài , tuy nhiên để tránh hiễu lầm trong những người đồng hương tại Salzburg , chúng tôi không thể đăng trên Blog , cảm phiền bạn có thể gửu cho các website khác . Chúng tôi xin hoàn trả lại bản thảo của bạn .
Thưa bạn Diệu Hân , theo nqv. các cửa hàng không phải là trường học , hoặc là chùa , nhà thờ nên bạn không thể đòi hỏi nơi đây sự đạo dức , lòng từ bi , bác ái . Mục đích của buôn bán là dùng thủ đọan kiếm lời càng nhiều càng tốt . Mong bạn hiểu . chúc bạn vui , khỏe. Phần còn lại
Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2012
Du lịch Vietnam ...
Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012
Còn gì nữa không?
“Còn gì nữa không?”
Câu nói ấy sau này được nhiều người nhắc lại khi chuyện liên quan đến sự nhẫn nhục. Phật hỏi “Còn gì nữa không?” vì Ngài nghĩ có thể người ấy còn điều ấm ức chưa nói hết. Thì để cho anh ta nói hết.
Sừng sờ trước thái độ nhẫn nhục ấy của Phật, người kia không nói gì thêm, hôm sau đến cúi rạp trước Ngài xin tha tội. Phật nói:
“Trong một ngày có nhiều nước chảy qua sông Hằng. Ta không còn là ta của ngày hôm qua. Cả ông cũng vậy. Hôm qua ông phỉ nhổ, hôm nay ông xin tha lỗi. Cả người nhổ và người bị nhổ đã đổi khác. Mọi vật cũng đổi khác, chỉ trong một ngày ngắn ngủi. Vậy hãy đứng dậy, mong ông từ nay chỉ bình tĩnh dùng lời bày tỏ lòng mình.”
“Trong một ngày có nhiều nước chảy qua sông Hằng. Ta không còn là ta của ngày hôm qua. Cả ông cũng vậy. Hôm qua ông phỉ nhổ, hôm nay ông xin tha lỗi. Cả người nhổ và người bị nhổ đã đổi khác. Mọi vật cũng đổi khác, chỉ trong một ngày ngắn ngủi. Vậy hãy đứng dậy, mong ông từ nay chỉ bình tĩnh dùng lời bày tỏ lòng mình.”
Rồi Ngài lại hỏi:
“Còn gì nữa không?”
TỪ BI VÀ NHÂN CÁCH ... Đức Đạt Lai Lạt Ma
nqv : Từ Bi và Nhân Cách (Compassion and Individual ) là Một món quà tinh thần mà Đức Đạt Lai Lạt Lạt Ma gửu đến cho mọi người .
Món quà rất quí . Nqv. xin mời bạn . với bản dịch của Tỳ Kheo : Thích Nguyên Tạng .
TỪ BI VÀ NHÂN CÁCH
Mục đích của cuộc sống
Một câu hỏi lớn vẫn hiện hữu trong cuộc sống, cho dù chúng ta có suy nghĩ về nó một cách có ý thức hay không, đó là “Mục đích của cuộc sống là gì ?” Tôi đã từng tự vấn điều này và muốn chia sẻ những ý nghĩ của mình với hy vọng nó sẽ định hướng, sẽ hữu ích thiết thực cho các bạn.
Tôi tin rằng mục đích của cuộc sống là đạt được hạnh phúc. Từ lúc mới sinh ra, mọi người ai cũng muốn được hạnh phúc và không muốn khổ đau. Ðiều đó không phải do điều kiện xã hội, giáo dục hay ý thức hệ ảnh hưởng, mà từ trong tiềm thức của con người, chúng ta chỉ đơn giản khao khát được sự thỏa mãn.
TỪ BI VÀ NHÂN CÁCH
Mục đích của cuộc sống
Một câu hỏi lớn vẫn hiện hữu trong cuộc sống, cho dù chúng ta có suy nghĩ về nó một cách có ý thức hay không, đó là “Mục đích của cuộc sống là gì ?” Tôi đã từng tự vấn điều này và muốn chia sẻ những ý nghĩ của mình với hy vọng nó sẽ định hướng, sẽ hữu ích thiết thực cho các bạn.
Tôi tin rằng mục đích của cuộc sống là đạt được hạnh phúc. Từ lúc mới sinh ra, mọi người ai cũng muốn được hạnh phúc và không muốn khổ đau. Ðiều đó không phải do điều kiện xã hội, giáo dục hay ý thức hệ ảnh hưởng, mà từ trong tiềm thức của con người, chúng ta chỉ đơn giản khao khát được sự thỏa mãn.
Tôi không biết vũ trụ bao la với vô số dãy thiên hà, trăng, sao và các hành tinh kia có một ý nghĩa sâu xa nào không, nhưng có một điều chắc chắn rằng, ít nhất con người đang hiện hữu trên quả địa cầu phải đương đầu với bao thử thách trong việc tạo ra một cuộc sống hạnh phúc cho chính mình. Vì thế khám phá những gì có thể đem lại niềm hạnh phúc vô biên là điều rất quan trọng
Làm thế nào để được hạnh phúc
Trước hết, chúng ta có thể chia hạnh phúc và khổ đau thành hai loại: tinh thần và thể chất. Trong hai phạm trù này, tinh thần (tâm) tạo sự ảnh hưởng nhiều nhất đối với mọi sinh hoạt trong đời sống của chúng ta. Trong khi điều kiện thể chất chỉ đóng vai trò thứ yếu trừ khi chúng ta bệnh nặng hoặc bị tước đi những nhu cầu cơ bản nhất. Một khi nhu cầu về thể chất được thỏa mãn, người ta thường lãng quên nhu cầu về tinh thần. Tuy nhiên tâm thức ta sẽ ghi nhận mọi sự kiện dù nhỏ nhoi đến mấy. Cũng vì thế mà chúng ta cần phải nỗ lực hết sức mình để có thể đem lại sự bình yên cho tâm hồn.
Từ chút ít kinh nghiệm của bản thân, tôi nhận thấy rằng sự bình yên tuyệt đỉnh của nội tâm xuất phát từ lòng thương yêu và sự nhiệt thành.
Càng quan tâm đến hạnh phúc của người khác thì bản thân mình càng cảm thấy hạnh phúc nhiều hơn. Chính khi vun xới sự nhiệt tình và thân thiện với người khác đã giúp tâm hồn ta trở nên nhẹ nhàng, thanh thản. Thực hành tâm từ bi này, chúng ta sẽ thanh tẩy hết mọi nỗi bất an hay sợ hãi nào xảy đến trong đời sống và chúng ta sẽ đạt được một sức mạnh tâm linh để có thể đối mặt với bất kỳ mọi chướng ngại. Ðó là yếu tố cơ bản để thành công trong cuộc sống.
Còn sống trong cõi đời này thì chúng ta hẳn còn gặp những trần ai. Mỗi lần như thế nếu ta chán nản và bi quan, ta sẽ mất đi tiềm lực để đương đầu với những khó khăn. Ngược lại, ta nên biết rằng không chỉ riêng ta mà mọi người ai cũng đều phải chịu khổ. Nhận ra viễn cảnh thực tế ấy sẽ giúp ta có thêm quyết tâm để vượt qua nghịch cảnh. Quả thật vậy, với thái độ này, mỗi chướng duyên mới xảy ra là một cơ hội quý giá để giúp ta phát triển tâm linh.
Từ đó, chúng ta cố gắng dần dần phát triển lòng từ nhiều hơn. Chúng ta không những cảm thông một cách chân thành với những nỗi đau của người khác mà còn giúp họ loại bỏ những khổ đau ấy. Kết quả, chúng ta sẽ đạt được sự nhẹ nhàng, thanh thản và tăng thêm sức mạnh của nội tâm.
Nhu cầu yêu thương của chúng ta
Nói một cách rốt ráo, lý do nào lòng từ bi lại đem đến hạnh phúc và an lạc cho con người, đơn giản chỉ vì lòng từ bi của chúng ta vượt thắng hết tất cả mọi thứ khác. Trên tinh thần đó, nhu cầu yêu thương luôn hiện diện trong nền tảng chính yếu của sự hiện hữu của loài người. Nhu cầu ấy kết tinh từ sự tương hỗ sâu sắc giữa người với người. Dù tài giỏi và đa năng đến đâu, một cá nhân sống tách biệt, độc lập thì sẽ không tồn tại. Người ta có thể cảm thấy sung mãn và bất cần đến ai trong thời hoàng kim nhất của cuộc đời, nhưng khi ngã bệnh, dù họ là ai, già hay trẻ, cũng đều cần đến sự giúp đỡ săn sóc của người khác.
Cố nhiên, sự lệ thuộc lẫn nhau là quy luật cơ bản của tự nhiên. Không chỉ sinh vật cao cấp như con người mà cả những loài côn trùng thấp kém nhất cũng đang mang tính xã hội. Dù không có giáo dục, luật pháp hay tôn giáo, chúng sanh vẫn tồn tại trong sự hỗ tương dựa vào nhận thức bẩm sinh về cộng đồng của chúng. Sự vật hiện tượng ở mức độ tế vi nhất cũng bị sự phụ thuộc lẫn nhau này chi phối. Môi trường sống xung quanh ta như đại dương, mây, rừng núi và cỏ hoa, tất cả đều phát triển lệ thuộc vào nhau trong một dạng năng lượng vi tế hợp nhất. Nếu không có sự tương tác thích hợp này, chúng sẽ tự tan rã và tiêu diệt.
Cũng vì loài người tồn tại lệ thuộc vào sự giúp đỡ của nhau, cho nên nhu cầu lòng từ bi trở thành một nền tảng bất khả phân ly của chúng ta. Vì vậy, chúng ta cần phải có trách nhiệm quan tâm thật sự đến lòng từ và sự an lành của người khác.
Chúng ta cần phải xem xét về một nghi vấn: Bản chất con người thật sự là gì? Chúng ta không giống như những vật thể được tạo ra bằng máy. Nếu chúng ta đơn thuần là những thực thể máy móc, khi đó chính những máy móc có thể tự làm vơi đi những nỗi khổ đau và đáp ứng những nhu cầu của chúng ta. Tuy nhiên, bởi lẽ chúng ta không phải là những tạo vật đơn lẻ, nên thật nhầm lẫn để đi tìm kiếm nhu cầu hạnh phúc ở bên ngoài. Thay vào đó, chúng ta phải quay về nguồn cội và bản tâm của mình để khám phá những nhu cầu thực sự mà chúng ta cần đến.
Gác lại những vấn đề phức tạp về sự tạo thành và tiến hóa của vũ trụ, ít nhất chúng ta có thể đồng ý với nhau rằng mỗi chúng ta đều là sản phẩm các bậc cha mẹ. Nói chung, sự hiện diện chúng ta không phải xuất phát từ ước vọng nhục thể mà từ sự ao ước và quyết định tác tạo một đứa trẻ của các bậc sinh thành. Những quyết định đó được dựa trên tình thương và bổn phận trách nhiệm. Tình thương bao la ấy của cha mẹ đã thể hiện qua việc nuôi nấng đứa con từ lúc chào đời cho đến khi nó biết tự lo cho bản thân mình. Vì thế, ngay từ lúc thọ thai, tình thương của cha mẹ đã gắn chặt đến tiến trình tạo ra đứa con.
Hơn thế nữa, chúng ta hoàn toàn lệ thuộc vào sự chăm sóc của cha mẹ từ những giai đoạn đầu sự phát triển. Theo một số nhà khoa học, trạng thái tinh thần của phụ nữ có mang, vui hay buồn đều ảnh hưởng trực tiếp đến thai nhi.
Bày tỏ tình thương là một điều vô cùng quan trọng trong thời gian sanh con, vì việc đầu tiên của chúng ta là bú sữa mẹ, tự nhiên chúng ta cảm thấy gần gũi với mẹ và người mẹ cũng có cảm nhận giống như ta qua việc người đặt ta nằm bú chỗ thích hợp. Nếu người mẹ giận dữ và buồn phiền, thì dòng sữa thiêng liêng ấy sẽ không còn tươi mát và ngọt ngào nữa.
Kế đến là giai đoạn quan trọng trong việc phát triển trí não của đứa trẻ, từ lúc mới sanh ra cho đến ít nhất là ba hoặc bốn tuổi. Trong một thời gian dài như vậy, cử chỉ yêu thương, chăm sóc và vuốt ve âu yếm là yếu tố quan trọng cho sự phát triển tốt của đứa trẻ. Nếu đứa trẻ không được chăm sóc, mơn trớn, ôm ấp và yêu thương, sự phát triển của nó sẽ bị tổn thương và não bộ của nó sẽ không lớn mạnh hoàn hảo được.
Một đứa trẻ không thể lớn được nếu thiếu sự chăm sóc của người khác. Cho nên tình thương là chất dinh dưỡng quan trọng nhất cho đứa trẻ. Niềm hạnh phúc thời thơ ấu, giảm thiểu tối đa sự khiếp sợ và sự phát triển mạnh mẽ về lòng tự tin của đứa trẻ, đều tùy thuộc trực tiếp vào tình yêu thương.
Ngày nay có nhiều trẻ em lớn lên trong những gia đình không được hạnh phúc. Nếu đứa trẻ không tiếp nhận được tình thương thực sự và nuôi dưỡng phù hợp, khi trưởng thành chúng khó mà thương kính cha mẹ của chúng và cố nhiên, chúng sẽ khó mà thương yêu bất cứ người nào khác. Ðó là một sự thật đáng buồn.
Khi đứa trẻ đến tuổi đi học, nhu cầu của chúng là sự quan tâm giúp đỡ của thầy cô giáo. Bởi vì, thầy cô giáo không chỉ dạy học ở trường, mà còn có trách nhiệm chuẩn bị hành trang cho đứa trẻ bước vào đời. Nhờ vậy, mà người học trò mới cảm thấy tin tưởng và kính trọng . Những gì được thầy cô giáo dạy dỗ sẽ để lại trong đứa trẻ những ấn tượng khó phai nhòa. Ngược lại, những bài giảng của thầy cô giáo không cho thấy sự quan tâm đúng mức đến tương lai hạnh phúc của học trò thì những lời dạy của họ chỉ được xem là tạm thời và sẽ bị lãng quên theo năm tháng.
Tương tự, một người bệnh và đang được điều trị trong bệnh viện bởi một bác sĩ có tấm lòng nhân hậu. Vị bác sĩ này luôn bày tỏ tình cảm, săn sóc tận tụy và mong muốn cho bệnh nhân mau chóng bình phục, thì người bệnh ấy sẽ cảm thấy được an ủi và dễ chịu. Ðó chính là phương pháp chữa bệnh hiệu quả nhất mà không cần đến khả năng hay kỹ thuật cao của người bác sĩ. Ngược lại, nếu một bác sĩ thiếu tình cảm, tỏ ra không thân thiện, nóng tánh và thiếu sự quan tâm, bệnh nhân ấy sẽ cảm thấy khó chịu và sầu lo, mặc dù đó là một bác sĩ giỏi, bệnh đã được chẩn đoán và thuốc đã được kê toa hợp lý. Chắc chắn cảm giác yên bình và sự hồi phục hoàn toàn của bệnh nhân này phải khác hẳn so với người kia.
Ngay cả trong đời sống hằng ngày, chúng ta tham gia vào các cuộc nói chuyện, nếu người nói có thái độ hòa nhã, chân thành, tình cảm, chúng ta sẽ thích nghe và đối đáp một cách vui vẻ. Câu chuyện sẽ trở nên sôi nổi, cho dù đề tài nói chuyện không mấy gì hấp dẫn. Trái lại, nếu người nói có thái độ lạnh lùng và thô lỗ thì tức khắc ta cảm thấy khó chịu và muốn nhanh chóng chấm dứt câu chuyện. Từ việc nhỏ như thế cho đến việc quan trọng khác, tình thương và sự tôn trọng người khác rất cần thiết cho đời sống hạnh phúc của con người.
Gần đây, tôi có gặp một nhóm khoa học gia tại Hoa Kỳ. Họ cho biết rằng tỷ số người bệnh tâm thần tại xứ sở này đang gia tăng rất cao — khoảng mười hai phần trăm dân số. Cuộc thảo luận ấy đã cho thấy rõ rằng nguyên nhân chính của bệnh tâm thần không phải do thiếu thốn điều kiện vật chất mà chính là do mất mát tình thương yêu từ người khác.
Vì thế, như tôi đã nói từ lúc đầu, dù chúng ta có ý thức về nó hay không, từ khi mới sinh ra, nhu cầu tình thương đã có sẵn trong huyết quản của mỗi chúng ta. Ngay cả con thú hay kẻ thù đi chăng nữa đều bị tình yêu thương chi phối và cuốn hút một cách tự nhiên.
Tôi tin rằng, không có ai sinh ra mà không cần đến tình thương. Và điều đó đã minh chứng rằng, con người không thể giới hạn trong khuôn khổ thuần vật chất, dù các trường phái triết học, tư tưởng hiện đại đã cố gắng chứng minh tính đơn thuần vật chất của con người. Không có một đối tượng vật chất nào, dù đẹp đẽ bao nhiêu và có giá trị đến mức nào cũng giúp ta cảm nhận được niềm yêu thương. Bởi vì cội nguồn yêu thương sâu xa và bản chất chân thật của chúng ta đã nằm sẵn trong tự tánh chủ thể của tâm.
Phát triển lòng Từ bi
Một vài người bạn của tôi đã nói rằng tình thương và từ bi là tốt đẹp và tuyệt vời, nhưng chúng không thật sự liên quan đến đời sống của chúng ta. Họ bảo rằng thế giới chúng ta không phải là một nơi mà lòng tin về sức mạnh của từ bi có ảnh hưởng hay nó có một sức mạnh thật sự. Họ tuyên bố rằng bản chất của giận dữ và thù hằn có quá nhiều trong tâm của con người đến nỗi thiện tâm của họ bị nó khống chế. Tôi không đồng ý về điều đó.
Chúng ta biết rằng loài người đã hiện hữu khoảng một trăm ngàn năm nay. Tôi tin rằng, trong suốt thời gian ấy, nếu lòng người bị hận thù chế ngự thì lẽ ra dân số thế giới không gia tăng. Tuy nhiên hiện nay, dù có chiến tranh, chúng ta vẫn thấy dân số thế giới tăng vọt hơn bao giờ hết. Ðiều này đã cho thấy rõ ràng lòng từ bi luôn trội hơn những thứ khác trên thế giới. Và đó là lý do tại sao các biến cố đau buồn lại là “tin tức thời sự”; bởi vì các sinh hoạt mang tính từ bi là một phần trong đời sống hằng ngày, đến nỗi chúng đã trở thành tự nhiên và bình thường mà chúng ta hoàn toàn lãng quên chúng.
Trên đây tôi chính yếu chỉ nói đến lợi ích tinh thần của lòng từ, tuy nhiên, nó cũng góp phần đáng kể cho thể chất của chúng ta. Theo kinh nghiệm của bản thân tôi, sự ổn định tinh thần và sự khỏe mạnh về thể chất liên hệ mật thiết với nhau. Không cần phải thắc mắc, chính sự giận dữ và sầu muộn sẽ làm cho ta thêm bệnh hoạn. Ngược lại, nếu tâm ta thanh thản và an lạc, thân thể của ta không dễ rơi vào trạng thái bệnh đau.
Tuy nhiên, cũng có một sự thật rằng tất cả chúng ta đều có bản tánh bẩm sinh tự cho mình là trung tâm, điều đó đã ngăn cản lòng từ của ta đối với người khác. Do vậy, nếu ta muốn có hạnh phúc thực sự thì phải đạt được tâm tịch tĩnh và tâm tịch tĩnh này chỉ phát nguồn từ thái độ của yêu thương mà thôi. Nhưng làm thế nào để phát triển được lòng từ ? Rõ ràng chỉ nghĩ về sự tốt đẹp của lòng từ thôi chưa đủ, mà chính chúng ta cần phải nỗ lực quan tâm hơn nữa để phát triển nó, chúng ta phải lợi dụng những sinh hoạt trong đời sống hằng ngày để chuyển hóa nó vào trong suy nghĩ và hành động của chúng ta.
Trước hết, chúng ta cần phải tìm hiểu ý nghĩa của lòng từ bi là gì? Có nhiều hình thức về lòng từ bi xen lẫn với ham muốn và luyến ái. Chẳng hạn như, tình thương yêu cha mẹ dành cho con cái thường liên kết mạnh mẽ với nhu cầu tình cảm riêng tư. Vì thế, nó không phải là lòng từ bi hoàn toàn. Lại nữa, trong hôn nhân, tình yêu giữa vợ chồng, đặc biệt là thuở ban đầu, khi mới yêu nhau mỗi người chưa rõ tánh tình sâu kín của nhau, nên càng lệ thuộc vào luyến ái hơn là tình yêu chân thật. Lòng ham muốn của ta quá mạnh đến nỗi chúng ta xem những ai mà ta yêu thương là đều người tốt cả, trong khi những người ấy có thể có nhiều tánh xấu. Thêm nữa, chúng ta thường có khuynh hướng nghĩ tốt về người mình thương yêu một cách thái quá. Do vậy, một khi thái độ của người mình thương thay đổi thì ta cảm thấy thất vọng, khổ đau và cũng thay đổi cách nhìn của mình. Ðiều này đã chứng minh rằng tình yêu ấy do nhu cầu cá nhân thúc giục nhiều hơn là bằng thái độ quan tâm thực sự đến người khác.
Lòng từ bi thực sự không chỉ là sự phản hồi tình cảm mà còn là sự tận tụy mạnh mẽ dựa trên lý trí. Vì thế, thái độ từ bi chân thành đối với người khác không hề bị đổi thay thậm chí người kia cư xử trái ngược.
Cố nhiên, phát triển lòng từ bi này không phải là việc dễ dàng. Ðể bắt đầu, chúng ta hãy xem xét mấy điều sau đây:
Quán thấy rằng người dễ thương và thân thiện hay người khó ưa và hận thù, nói cho cùng họ cũng là con người giống như mình, họ cũng muốn hạnh phúc và không muốn khổ đau. Hơn thế nữa, họ còn có khả năng vượt qua khổ đau và đạt được hạnh phúc như chúng ta. Ðến đây bạn nhận ra rằng tất cả chúng sanh đều bình đẳng về ước nguyện hạnh phúc và có quyền để đạt được nó, tự nhiên bạn nhận ra sự đồng cảm và gần gũi với mọi người. Bằng cách tập làm quen tâm vị tha của bạn đối với tất cả mọi người, bạn sẽ phát triển tinh thần trách nhiệm đối với người khác: với ước nguyện giúp họ một cách tích cực để vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Ðiều này được áp dụng bình đẳng cho mọi người, không có ý chọn lựa bất kỳ đối tượng nào, miễn sao họ cũng là những người từng cảm nhận được hạnh phúc và khổ đau như chúng ta. Không có một nền tảng lý luận nào để phân biệt với họ, hoặc thay đổi sự quan tâm của mình đối với họ khi họ có thái độ tiêu cực.
Tôi xin nhấn mạnh rằng việc phát triển lòng từ hoàn toàn nằm trong khả năng của chúng ta, miễn sao ta có thời gian và chịu kiên nhẫn. Tất nhiên, thái độ tự cho mình là trung tâm điểm, sự tham ái phân biệt về cảm giác độc tôn, sự hiện hữu “tự ngã”, đã ngăn cản mạnh mẽ sự phát triển của lòng từ bi. Trong thực tế, lòng từ bi chân chánh chỉ có thể hiện bày khi các loại ái chấp trên được loại bỏ. Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta không thể bắt đầu và phát khởi lòng từ ngay bây giờ được.
Làm sao để phát khởi lòng từ bi
Chúng ta nên bắt đầu bằng cách cởi bỏ những chướng ngại lớn nhất của lòng từ là sân hận và oán ghét. Như chúng ta đã biết, sân hận và oán thù là những cảm xúc vô cùng mãnh liệt và chúng ta lấn át toàn tâm của ta. Tuy nhiên, chúng ta có thể điều phục chúng. Nếu không, những cảm xúc tiêu cực này sẽ gây phiền nhiễu cho ta. Nếu không nỗ lực loại bỏ chúng, chúng sẽ cản trở sự tìm kiếm hạnh phúc của chúng ta.
Khởi đầu, thật có lợi cho ta khi kiểm tra lại cơn giận dù có giá trị hay không. Trong một lúc nào đó, chúng ta cảm thấy nản lòng bởi một tình cảnh khó xử thì dường như sân hận rất có ích, mang lại cho ta nhiều năng lực, sự tự tin và tính quyết đoán hơn.
Ở đây, chúng ta nên khảo sát trạng thái tinh thần của mình một cách cẩn thận. Rằng chính sân hận có cho ta thêm năng lực, nhưng nếu ta kiểm tra lại bản chất của năng lực này, chúng ta sẽ khám phá ra đó là năng lực mù quáng. Chúng ta không thể chắc chắn rằng hậu quả của nó tốt hay xấu. Bởi vì chính cơn giận dữ đã che khuất đi phần quan trọng nhất trong não bộ của ta, đó là phần lý trí. Vì vậy, năng lực của sân hận không đáng tin cậy trong mọi trường hợp. Nó có thể gây ra tổn thương lớn và thái độ cư xử sai quấy. Hơn nữa, nếu cơn giận gia tăng đến cực điểm, con người ta sẽ trở nên điên loạn, hành động theo hướng làm tổn hại cho mình cũng như cho người khác.
Tuy nhiên, chúng ta có thể phát triển một dạng năng lực mạnh mẽ tương đương, nhưng đó là dạng năng lực chế ngự để đối phó những tình huống khó khăn.
Năng lực chế ngự này không chỉ xuất phát từ thái độ từ bi mà còn phát khởi từ lý trí và lòng kiên nhẫn. Ðây là loại thuốc giải độc mạnh nhất để đối trị sân hận. Rủi thay, nhiều người đã phán quyết một cách sai lầm rằng những phẩm chất này cũng giống như những dấu hiệu của sự yếu đuối. Tôi tin rằng điều trái ngược này là sự thật: rằng chúng là những dấu hiệu thật sự của sức mạnh nội tại. Bởi vì tính chất của lòng từ vốn nhu hòa, yên bình, cảm thông nhưng rất mạnh mẽ. Chính những người thiếu lòng nhẫn nại là những người mất niềm tin và bất an. Thế thì, theo tôi, dễ nổi giận là một dấu hiệu rõ ràng của sự yếu đuối.
Vì thế, khi xảy ra vấn đề gì, chúng ta hãy cố gắng từ tốn, giữ thái độ chân thành và nghĩ rằng kết quả đó là công bằng. Cố nhiên, nhiều người đã có thể lợi dụng bạn và nếu thái độ thờ ơ của bạn vô tình khuyến khích những áp lực bất công, thì bạn phải có lập trường hay quan điểm cứng rắn. Tuy nhiên, điều này nên được hành xử với từ tâm và nếu cần thiết, bạn nên bày tỏ quan điểm của bạn cũng như dùng biện pháp đối phó mạnh mẽ, nhưng không nên giận dữ và tỏ ra có ác ý.
Bạn nên biết rằng, dù kẻ thù dường như muốn hại bạn, nhưng cuối cùng những hành động tiêu cực ấy chỉ làm hại cho chính họ mà thôi. Ðể kiểm soát tính ích kỷ, và trả thù của mình, bạn nên nhớ lại sự khao khát muốn thực hành lòng từ và tinh thần trách nhiệm của bạn nhằm giúp người khác tránh khổ đau do hành nghiệp của họ đã tạo ra.
Như vậy, phương pháp bạn đang sử dụng đã được chọn lọc một cách cẩn thận, sẽ có hiệu quả hơn, chính xác hơn và mạnh mẽ hơn. Sự trả thù dựa trên năng lực giận dữ mù quáng hiếm khi đánh trúng vào mục tiêu xóa bỏ thù hận.
Bạn và thù
Một lần nữa, tôi muốn nhấn mạnh việc suy nghĩ về lòng từ, lý trí và sự kiên nhẫn là điều rất tốt nhưng chưa đủ để phát triển chúng. Chúng ta phải chờ đợi những khó khăn nảy sinh rồi nỗ lực thực hành chúng.
Ai là người tạo ra cơ hội đó cho ta? Tất nhiên, không phải là bạn bè của ta mà đó chính là kẻ thù của ta. Họ là những người gây ra nhiều trở ngại nhất cho ta. Vì vậy, nếu chúng ta muốn học hỏi, chúng ta nên xem kẻ thù kia là người thầy tốt nhất của mình.
Ðối với người muốn nuôi dưỡng lòng từ bi, thực hành lòng khoan dung là cần thiết và kẻ thù là người không thể thiếu được. Vì vậy, chúng ta nên biết ơn kẻ thù của chúng ta, vì chính họ là người có thể giúp đỡ phát triển tâm tịch tĩnh an lạc của mình. Cũng có những trường hợp trong đời sống cá nhân hay cộng đồng, do hoàn cảnh đổi thay kẻ thù đã trở thành bè bạn.
Vì sân hận và oán thù là những cảm xúc luôn luôn có hại, và nếu ta không luyện tập tâm mình và cố gắng làm giảm bớt những năng lực xấu ấy thì chúng sẽ tiếp tục gây trở ngại và làm rối loạn các nỗ lực phát triển tâm an lạc của ta. Do đó, tâm sân hận mới là kẻ thù đích thực của ta. Ðối với những năng lực này, chúng ta cần phải đương đầu và đánh bại chúng vì chúng không phải là kẻ thù tạm thời trong đời sống của chúng ta.
Tất nhiên, theo bản chất tự nhiên, tất cả chúng ta đều thích có bạn. Tôi thường đùa rằng nếu bạn thật sự rất ích kỷ thì chính bạn phải rất vị tha. Bạn nên chăm sóc người khác, quan tâm đến sự bình an của họ, giúp đỡ họ, phục vụ họ, kết bạn nhiều hơn, cười nhiều hơn. Kết quả ra sao? Ðến khi bạn cần đến sự giúp đỡ, bạn sẽ có nhiều người khác đến với bạn. Ngược lại, nếu bạn quên đi hạnh phúc của người khác, theo thời gian đó, chính bạn sẽ là người mất mát. Và có thể nào tình bạn lại phát sinh từ những cuộc cãi vã và giận hờn, ganh tyï và tranh đua căng thẳng không? Tôi không nghĩ như thế. Chỉ với lòng yêu thương mới có thể đem lại cho chúng ta những người bạn thân thiện và chân thật nhất.
Trong xã hội vật chất ngày nay, nếu bạn có tiền bạc và quyền lực, dường như bạn có nhiều bạn bè. Nhưng họ không phải là bạn bè thật sự của bạn mà là bè bạn của tiền bạc và quyền lực của bạn mà thôi. Một khi tiền bạc và sự ảnh hưởng của bạn không còn nữa, bạn sẽ thấy rất khó khăn để tìm ra dấu vết của những người bạn thấp kém này.
Cái trở ngại ở đây chính là mọi việc trên đời này đều diễn ra tốt đẹp, nên ta quá tự tin rằng mình có khả năng giải quyết được mọi việc và cảm thấy không cần bạn bè, nhưng khi sức khỏe và địa vị suy tàn, chúng ta chợt tỉnh, là ta đã sai lầm đến mức nào. Chính lúc ấy, ta mới biết ai là người giúp đỡ ta thực sự và ai là người vô dụng hoàn toàn. Vì thế để chuẩn bị cho giây phút đó, để có những người bạn chân thành, những người thật sự giúp đỡ ta khi ta cần, chúng ta phải trao dồi lòng vị tha nhân ái đối với tất cả mọi người ngay từ hôm nay.
Mặc dù, có thể sẽ có người cười tôi khi tôi nói rằng chính bản thân tôi rất thích có thật nhiều bạn. Tôi rất thích những nụ cười thân thương. Vì điều này mà tôi phải học cách có được nhiều bạn và làm thế nào để có được nhiều nụ cười hơn và đặc biệt là những nụ cười chân thành thật sự. Thật ra có nhiều kiểu cười, như cười mỉa mai, cười giả tạo hay cười xã giao. Có nhiều nụ cười không đem lại cảm giác hài lòng và đôi khi chúng còn tạo ra sự nghi ngờ và sợ hãi nữa. Những nụ cười ấy có phải là nụ cười thật sự không? Nụ cười thật sự sẽ mang lại chúng ta cảm giác tươi mát và dễ chịu. Tôi tin tưởng đó là nụ cười duy nhất của loài người. Nếu đó là nụ cười của chúng ra muốn, chúng ta hãy tạo ra những lý do để cho chúng xuất hiện.
Lòng từ bi và cuộc sống
Ðể kết luận, tôi xin mở rộng vài ý ngoài đề tài của bài viết này để trình bày quan điểm rộng hơn: hạnh phúc của cá nhân có thể góp phần vào sự cải thiện một cách có hiệu quả và sâu rộng của toàn cộng đồng nhân loại
Bởi vì tất cả chúng ta đều chia xẻ một nhu cầu tình thương yêu như nhau, nên có thể chúng ta cảm nhận rằng mọi người mà chúng ta gặp, trong bất cứ hoàn cảnh nào đều là anh chị em của ta. Dù cho có sự khác biệt giữa những khuôn mặt mới, quần áo hay cử chỉ, vẫn không có sự khác biệt nào cả giữa chúng ta với người ấy. Thật là khờ dại khi dựa vào những khác biệt ở bề ngoài, vì bản chất cơ bản của chúng ta đều giống nhau.
Cuối cùng, nhân loại là một và hành tinh nhỏ bé này là ngôi nhà duy nhất của chúng ta. Nếu chúng ta muốn bảo vệ ngôi nhà này thì mọi người chúng ta cần phải biết ý nghĩa sống động của tình thương yêu bao la, lòng từ bi. Chỉ với thái độ này, chúng ta mới có thể chuyển hóa được những động cơ ích kỷ làm cho con người dối gạt và lạm dụng lẫn nhau. Nếu bạn có một tấm lòng rộng mở và chân thành, tự nhiên bạn cảm thấy tự tin và có giá trị, và cũng không làm cho người khác sợ hãi.
Tôi tin rằng, ở mỗi tầng lớp trong xã hội, từ gia đình, chủng tộc, quốc gia và thế giới, chìa khóa cho một thế giới hạnh phúc hơn và thành công hơn là thực hiện phát triển lòng từ bi. Chúng ta không cần theo một tôn giáo, cũng không cần chạy theo một ý thức hệ nào. Ðiều cần thiết là tất cả chúng ta phải tự phát triển nhân cách tốt đẹp của bản thân mình.
Tôi đã cố gắng tiếp đón bất cứ người nào mà tôi có dịp gặp như là một người bạn cũ. Ðiều này mang lại cho tôi một cảm giác hạnh phúc thật sự. Ðó là một trong những phương pháp để thực hành lòng từ .
______
Dịch từ quyển “Compassion and the Individual”, Tenzin Gyatso the Fourteen Dalai Lama, Wisdom Publication, Boston, USA, 1994. Ðây là lần tái bản thứ ba với 15.000 quyển; lần thứ hai năm 1992 với 46.000 quyển và lần thứ nhất năm 1991 với 10.000 quyển để phát không cho người đọc.
Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012
Đức Đạt Lai Lạt Ma tới Salzburg
Đức Dalai Lama tại Salzburg ngày 21.05.2012 tại Trung Tâm Triển Lãm Salzburg.
Trong chuyến viếng thăm Áo Quốc lần thứ 14 , Ngài sẽ có buổi thuyết trình và thảo luận với đề tài " Hòa bình thế giới và trách nhiệm toàn cầu " vào buổi sáng .
Buổi chiều có cuộc gặp gỡ và đối thoại với các đại diện tôn giáo bạn như Cơ Đốc , Tin Lành , Do Thái , Hồi giáo ... với chủ đề " hài hòa trong đa đạng ".
Quý vị nào có nhu cầu và muốn tham dự có thể coi thêm chi tiết trên mạng : http://www.dalailama.at/programm/salzburg/
theo facebook: vanvien Ho
Đức Dạtt Lai Lạt Ma Sẽ đén thành phố Salzburg và có buổi thuyết trình về đề tài :"Weltfrieden und universelle Verantwortung" ( hòa bình thế giới và trách nhiệm chung )
Tóm tắt tiểu sử Đứac Đạt Lai Lạt Ma
Thích Nguyên Tạng dịch
Lời người dịch: Đức Đạt Lai Lạt Ma 14, tên thật là Tenzin Gyatso, là một nhà lãnh đạo thế quyền và giáo quyền của nhân dân Tây Tạng. Ngài chào đời tại làng Taktser, vùng Đông Bắc Tây Tạng vào ngày 6 tháng 7 năm 1935 (Ất Hợi) trong một gia đình nông dân. Ngài được thừa nhận là Dalai Lama vào năm 2 tuổi theo truyền thống Tây Tạng như là hóa thân của Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 13. Ngài được tấn phong tước vị Dalai Lama vào ngày 22 tháng 2 năm 1940 tại Lhasa, thủ đô của Tây Tạng, chính thức là người lãnh đạo chính trị và tôn giáo cho 6 triệu người Tây Tạng.
Tuy nhiên ngài đã thừa kế tước vị Dalai Lama trong một giai đoạn bấp bênh nhất của toàn bộ lịch sử với danh hiệu cao quý này, vì Trung Cộng đã xâm chiếm Tây Tạng và ngài đã đến tỵ nạn ở tiểu bang Dharamsala, miền Bắc nước Ấn Ðộ từ năm 1959.
Từ đó, ngài đã ủng hộ triệt để cho chính sách bất bạo động, ngay cả những lúc đối đầu với những cuộc tấn công khủng khiếp nhất. Chính vì thế mà năm 1989, ngài được trao giải thưởng Nobel về hòa bình. Hiện nay, cũng trong thân phận người tỵ nạn, ngài thường xuyên đi đến nhiều miền đất trên thế giới để kêu gọi hòa bình, để rồi khi có thể, ngài nói lên tiếng nói tự do giải phóng cho dân tộc Tây Tạng. Từ ngày 6 đến ngày 16 tháng 6 năm 2007 , Đức Đạt Lai Lạt Ma đã viếng thăm Úc Châu, đây là chuyến thăm Úc lần thứ năm của Ngài để giảng dạy Phật Pháp.
Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012
Mùa hè đang tới Salzburg .
Khi gia đình chúng ta vào mùa hè có một số người thân quen đến thăm , chúng ta người cư trú tại thành phố Salzburg đóng vai người hướng dẫn du Lịch :
Điểm dến:
die Schloss Mirabell Gardens :Mirabellplatz 4, 5020 Salzburg
Mozarts Geburtshaus
Salzburger Festspiele, Schloss Hellbrunn, Getreidegasse, Alten Markt, Zoo Salzburg, Museum of Natural History , St. Sebastian Friedhof, Kirche St. Peter Friedhof, und Katakomben Der Untersberg, Dom Salzburg
Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012
Lễ Phật Đản - Vesakhfest 28.04.2012 ... nqv.
Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012
30.04.1975 ...37 năm thống nhất!
Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012
Tin buồn Salzburg... nqv.

Tin buồn Salzburg
Chúng tôi nhận được tin buồn từ gia Đình anh chị Thế Salzburg , cho biết :
Anh Nguyễn văn Nam ( anh Năm) dã mất :
Ngày: 21.03.2012 tại bệnh viện Salzburg .
Tang lễ tại Nghĩa trang :
Kommunial Friedhof Salzburg
Kommunalfriedhof
Gneiser Straße 8
5020 Salzburg
Ngày : 11.04.2012
Lúc : 9 Giờ
Kính mong quí dồng hương bớt chút thì giờ đến tham dự tang lễ ,tiễn đưa người đồng hương chúng ta đến nơi an nghỉ cuối cùng .
Nguyện hương hồn người quá cố về nơi AN LẠC .
Chúng tôi chân thành chia buồn với gia đình anh Nam cũng như Anh chị Thế người đại diện lo tang lễ.
Thận hữu Salzburg . nqv.
Phần còn lại
Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012
5 con Két ...nqv

chuyện vui đọc cho qua ... xì hơi độc
Sau 75 , đời sống của người dân miền Nam đã có nhiều thay đồi thật ngỡ ngàng...
Thày giáo phải tháo giầy đạp xích lô, thằng bé bán báo nay làm thư ký Quận , Chị quét rác nay làm Hội đồng nhân dân ..v.v..... Và một hôm,
Tại một khu chợ bán chim, cá, cảnh.. Có một người đứng rao bán 5 con két, mỗi con 1 màu.
Con Xanh , con Đỏ, con Tím , con Vàng và con cuối cùng là con Đen
Nhưng giá cả cũng rất lạ,
Con Xanh= 5 đồng
Con Đò = 10 đồng
Con Tím = 15 đồng
Con Vàng= 20 đồng
Còn con Đen xấu xí và lù khù nhất thì giá lại cao nhất = 50 đồng
Mọi người qua lại đều thắc mắc ..Vì chưa bao giờ thấy sinh hoat của đường phố Saigon , thấy cái gì cũng lạ , một anh Bộ đội đến hỏi chuyện anh bán Két
- Này anh , tai sao giá cả lạ lùng thế ? Anh có thể giẩi thích môt tí xem nào
Anh bán Két từ tốn giải thich:Con Xanh ngoài khả năng nói tiếng Việt còn nói được tiếng Pháp nên giá 5 đồng
Con Đỏ, ngoài 2 tiếng Viet-Pháp lại nói đươc cả tiếng Anh nên giá 10 đồng
Con Tím nói thêm tiếng Nhật nên giá 15 đòng
Con Vàng nói thêm cả tiếng Đức nên giá 20 đồng...
- Thế con Đen trông nó gớm ghiếc mà sao lại bán đến 50 đồng ? Anh Bộ đội hỏi
- Tại vì anh chưa biết giá tri của con Đen đó thôi...
- Vậy nó nói đươc nhiều thứ tiếng lắm phài không ?
- Không phải dzậy đâu. Ngoài tiếng Việt ra nó chẳng biết một thứ tiếng nào hết..
- ....
NHƯNG NÓ MẮC VÌ NÓ LÃNH ĐẠO 4 CON KIA ..
- À ra thế....
-hahahahahhahaahahhahahahahha
Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012
Gói tiết kiệm chính phủ Áo

Gói tiết kiệm chính phủ Áo
Gói tiết kiệm có hiệu lực từ : tháng 5.2012
Chính phủ quyết định tiết kiệm 26,5 Milliarden Euro từ 2012 đến 2016. Bao gồm nhiều lãnh vực , như :
Nhân viên nhà nước :2,544 Milliarden Euro
Quỹ hưu bổng ( Pensionisten ) 7,269 Milliarden Euro
Đổi mới y tế : 1,372 Milliarden euro
Những người dưới 50 tuổi : phục hồi chức năng thay vì về hưu non .
TRừ tiền bảo hiểm xả hội nhiều hơn trên mức lương ( Erhöhung der Höchstbeitragsgrundlage bei der Sozialversicherung )
Mời bạn vào đây xem chi tiết ...Nqv
http://www.geldmarie.at/ad-hoc/12034610-sparpaket-2012-fixiert.html



























